20 thg 9, 2010

Học đàn ghita thật khó

   Dạo này không lên mạng thường xuyên có nhiều lí do lắm nha, nào là lịch học dày đặc, nào là không có kinh phí chi tiêu, chăm sóc gia đình, lại thêm cái khoản dành thời gian học đàn ghita nữa. Học đàn ghita khó ghê mọi người ơi, học đau hết mấy cái đầu ngon tay mà đàn cứ tịt tịt tè tè hoài. Đàn mà cứ như em bé bập bẹ nói dậy. Xí hổ ghê, nhưng mà phải ráng thôi. Có công ngồi gảy đàn, có ngày thành nghệ sĩ. Phước hạnh hơn sau này mình có cơ hội đàn ca thờ phượng Chúa, hầu việc Chúa. Là lá la

4 thg 9, 2010

Lại Thêm Một Sinh Nhật Buồn!

   Hôm qua, chắc là cái sinh nhật buồn nhất từ trước tới nay của mình. Buồn thật buồn vì mình chẳng là gì đối với người thân. Buồn thật buồn khi phải tự động viên mình quên đi ngày mình sinh ra. Thôi. Dù gì nó cũng đã qua. Một ngày nữa lại qua đi như thế đó.

2 thg 9, 2010

Sao Hôm Nay Mệt Mỏi Quá!

   Tự nhiên hai ba bữa nay lại bị sốt lại, tối qua ngủ không ngon chút nào. Tưởng sáng nay được nghỉ ngơi bù nhưng tại anh Tèo mà ra hết. Nếu Tèo không lanh chanh nhận việc cho mình thì mình đã yên ổn nằm ở nhà rồi. Tự dưng khi không bắt người ta qua nhà bác Xin lấy đồ về cúng kính gì dùm cho Ông Bình. Bản thân ổng không làm được thì cũng dừng có lanh chanh mà nhận cho người khác làm. Làm như ổng có quyền quyết định thay cho người khác vậy. Mình không thích nên 9h dậy và đi qua nét từ sáng giờ. Đâu đầu ghê. giờ chỉ mong Na mau về qua với mình thôi. Sáng nay thêm chuyện của con mèo nữa. Mèo mẹ có hai đứa con luân rồi mà đi vệ sinh dơ òm, đi chay chét đầy nhà, ngày nào cũng phải dọn cho tụi nó phát nản à. Đúng là càng ngày chẳng biết sống vì mục đích gì nữa. (Thở dài).

31 thg 8, 2010

Buồn Bực Ghê!

   Không biết mọi người sẽ có cảm giác làm sao khi minh không được làm chủ cuộc sống của mình. Cuộc sống của mình mà cứ bị người khác xen vào hết chuyện này đến chuyện khác thì thật chán nản. Nhất là đối với một sinh viên nghèo phụ thuộc vào gia đình như mình. Nghèo. Mỗi người sẽ có cách nghĩ khác nhau về khái niệm này nhỉ. Với mình nghèo là khi mình không có tiền mua gạo, nghèo là khi mình không có tiền mua thức ăn, nghèo là khi minh khao khát có được cuộc sống tốt đẹp hơn một chút như bạn bè mà cũng không có điều kiện. Nghèo. Khái niệm đó đâu chỉ gói gọn trong vấn đề vật chất. Nghèo tiền có thể xin người này, người khác, hoặc tự đi làm kiếm ra. Nhưng nghèo nàn về tình cảm, nghèo nàn về tinh thần biết kiếm ở đâu đây. Ai sẽ là người sẵn sàng cho mình một chỗ dựa, sẵn sàng ban phát tình cảm cho mình khi mà chính những người thân của mình chỉ coi mình là cát bụi, coi mình là gánh nặng. Mình thấy cuộc sống của mình thật tẻ nhạt khi ánh mắt mọi người dành cho mình sao mà thiếu thiện cảm quá. Tại sao vậy? Đơn giản lắm, có gì khó hiểu đâu. Vì mình quá xấu xí, mọi người bây giờ chỉ ưa chuộng cái đẹp thôi. Có lí do gì khác nữa không? Có đấy, tại mình nghèo. Người ta cũng lựa bạn mà chơi quá nhỉ. Tại sao họ lại không thích mình nữa? Vì mình ít nói và khó nhờ vả sao? Một người đã bị khiếm khuyết về tinh thần lẫn thể xác như mình thì có đủ tự tin như những người khác sao? Mình ít nói vì mình biết mình nói chuyện không có duyên, cũng không biết xu nịnh cho người khác vừa lòng. Nhưng mình đâu có muốn mình mập như vậy. Mình nói ra chắc mọi người không tin, nhưng từ trước tới giờ bữa ăn quen thuộc của mình la bánh mì, mì gói, cơm chiên, cơm nguội. Tháng nào có tiền thì còn được một ngày 20k mua đồ ăn. Nghèo, thật khổ. Mình cũng là con người mà, mình cũng muốn được yêu thương. Điều này mình nói không ít lần với gia đình rồi. Nếu là mình các bạn sẽ phản ứng ra sao nếu như câu trả lời của chính người bố lại là: "Kệ mẹ mày". Thật buồn. Mình ích kỷ không giúp đỡ bạn bè ư? Phải, mỗi người có một tính nết khác nhau, người này rộng rãi người kia bủn xỉn. Bạn sẽ làm thế nào nếu như một người bạn của bạn cứ việc thoải mái nghỉ học, cúp học rồi lại chạy đến bạn mượn vở, xin giúp đỡ. Đối với mình thà mình bị mất lòng bạn còn hơn là làm hài lòng bạn kiểu đó. Bố và anh mình nói mình cứ kệ nó, cứ việc cho mượn, nó cũng có hiểu gì đâu mà sợ. Nhưng mình không có cái khái niệm cổ hủ và không kém phần xuẩn ngốc như vậy. Mình không khuyên cang được người khác mình cũng không tiếp tay cho người khác làm sai. Nhưng mà thôi. có buồn có bức xúc tới mức nào thì mình cũng vẫn phải sống thôi. Khi nào đến lúc phải ra đi thì cũng sẽ thanh thản hơn tự mình kết liễu mọi thứ. Vừa không giải quyết được vấn đề vừa bị người khác chửi. Mình không biết đến khi nào thì blog của mình sẽ được một vài người biết đến, tham khảo, nhưng nói ra tâm sự trong lòng thật thoải mái.

17 thg 8, 2010

Mèo! Nhà Mình Lại Có 3Con Mèo Rồi!

   Sau nỗi đau mất ba con mèo con như đã nói tron bài trước, hiện nay mình lại được nuôi 3con mèo, nhưng lần này tiến bộ hơn trước một chút. Hì. 1con mèo mẹ và hai con mèo con. Thấy tụi nó đoàn tụ sau ba ngày xa cách mình cũng vui lây. Mong là có mẹ bên cạnh, các bé mèo con sẽ khỏe mạnh mà sống và chóng lớn. Vui quá hà. Là lá la.
   Bé mèo vàng ở nhà giống trong hình, còn bé mèo kia là vàng trắng. Nhìn giống quá ta.

15 thg 8, 2010

Không Làm Sao Post Cái Này Lên Blog Được!

   Đây là album của Ông xã mình vào mấy bữa tham gia trại hè thanh niên, mình làm bằng phần mềm Inalbum nhưng không biết cách post lên blog. Thôi thì xem tạm bằng Link này vậy.
       1. Click vào Link.
       2. Chờ trong 1phút cho nó chạy chương trình nhé.
       3. Click vào chữ "here". Ok coi nào!

10 thg 8, 2010

Đến & Đi!

   Trong cuộc sống, có nhiều điều chợt đến, chợt đi. Để lại cho ta biết bao nhiêu niềm vui cũng như nước mắt. Đặt biệt khi điều đó đã bắt đầu trở thành một phần trong ta. Đây là một câu chuyện buồn, nhắc đến trong lòng cứ như đang bị xác muối. Cách đây cũng khoảng một tháng, anh Tèo đem về một con mèo con sơ sinh. Nói nó sơ sinh tại nó nhỏ lắm, như một em bé mong manh, dễ bị tổn thương. Thấy nó hôi hám, dơ dáy mình cũng thấy ngao ngán nhưng mà thương nó lạnh lẽo, cô đơn. Mình dậy và pha sữa cho nó uống, đút từng muỗng, từng muỗng. Và ánh mắt nó nhìn mình ôi thân thương, trìu mến quá. Chắc nó buồn lắm vì nhỏ xíu đã không có mẹ bên cạnh chăm xóc cho rồi. Hôm sau, bố lại đem một con mèo con màu đen về, mình bực mình bố vì nhậu say be bét nên giận lây sang con mèo. Nhưng đang đút sữa cho mèo sơ sinh, mình cũng cho con mèo đen uống sữa luôn. Nó cứ báu vào áo mình, thấy cũng dễ thương. Từ bữa đó mình thành bảo mẫu của 2con mèo, cho ăn, nói chuyện, lâu người, tại mèo con mà, ị dơ ình thôi. Và thương nhất là con mèo sơ sinh. Mình thích cách nó nhìn mình, thật sự nếu nó biết nói, mình chắc nó sẽ nói em thương chị lắm. Mình cho hai con mèo nằm chung một chỗ cho ấm. Đúng là có con mèo đen ngủ chung, bé mèo sơ sinh trông khỏe khoắn và lanh lợi hẳn ra. Nhưng một lần phát hiện con mèo đen bú cổ mèo sơ sinh, mình bực tức lắm, liền nhốt nó riêng ra. Nhưng có một chuyện buồn hơn, bé mèo nhỏ xíu đã chết từ hồi nào, chắc vì nó lạnh nên chịu không nổi. Mình thật ngu đần. Mình đã khóc và khóc thật nhiều. Rồi hôm kia, hôm qua mình lại khóc nữa khi phải tiếp tục chứng kiến hai con mèo chết(con mèo đen bố đem về và con mèo trắng Na cho). Mình không biết từ bao giờ, hai con mèo lại trở nên thân thương với mình như thế. Chỉ cần mình về nhà là mèo con chạy lại kêu meo meo, leo lên người mình, ôm mình. Ngủ tụi nó cũng đòi ngủ chung với mình, mình làm việc 2đứa nó cũng loăn xoăn chạy theo bên chân. Hôm mình thấy con mèo đen yếu quá, người nó lạnh lắm, không có chút hơi ấm nào, mình đã ôm nó suốt đêm, ủ ấm cho nó ngủ, nó còn lấy chân giữ tay mình lại, trông thật là đáng yêu. Nhưng sáng 5h mình dậy, thấy em mèo đã chết rồi, vẻ mặt nó trông rất thanh thản, chắc nó ra đi cũng nhẹ nhàng. Rồi hôm sau, bé mèo trắng mắt cứ ướt ướt, không ăn, không uống, không chơi. Chắc nó nhớ con mèo đen nhiều như mình vậy. Mình đã dỗ dành nó nhưng nó cũng vẫn cứ buồn. Tối về, mình ôm nó thì phát hiện nó bị trúng gió, đầu nghiêng qua một bên, mắt nó nhìn mình đau đớn lắm, biết làm gì đây? Ôm nó, khóc và chỉ biết khóc thôi, mình thật vô dụng quá. Và rồi nó đau bụng quá, ị đầy trên tay mình, mình đặt nó vào thau cát, đắp khăn cho nó, rồi mình đi rửa tay, thay áo. Mình gọi điện cho Na và khóc lóc. Vừa cúp máy, mình thấy con mèo ngốc cổ kêu lên hai tiếng meo meo, mình đến bên nó, vỗ về nó, nó lại thiếp đi và ngực nó phập phồng yếu ớt. Nhìn nó như vậy mình đau đớn biết chừng nào. Cứ chập chập nó lại tỉnh, kêu meo và báu nhẹ móng vuốt giữ tay mình. Được ba bốn lần, sau tiếng kêu cuối cùng nó đã trút hơi thở.
  Mọi chuyện là thế đó, chỉ là những con vật chợt đến, chợt đi chỉ trong vòng một tháng...Mình đã có những lúc rất vui bên cạnh tụi nó, có những lúc phát điên vì sự lì lợm của tụi nó, nhưng mình đã đau đớn biết dường nào khi tụi nó chết!
   Hãy trân trọng những thứ chúng ta có, đừng để nó mất đi rồi hối tiếc. Mọi thứ mất đi rồi thì có tìm cũng không thấy.

8 thg 8, 2010

Sống Có Kỷ Luật!

   Kinh nghiệm từ bản thân cho thấy nếu sống thiếu kỷ luật thì có khi mình sẽ phạm phải nhiều điều hối tiếc. Không những điều đó ảnh hưởng đến bản thân mình mà còn làm cho các mối quan hệ với mọi người ngày càng xấu đi. Đặc biệt sự thiếu kỷ luật, thiếu suy nghĩ thấu đáo có thể làm cho người thân yêu của mình bị tổn thương.
   Nhưng mà chuẩn mực cuộc sống của mỗi người khác nhau. Riêng đối với Hiền, thì hiện tại Hiền cho rằng mỉnh cần phải lên thời gian biểu cụ thể, giờ nào việc đó, và đặc biệt phải có giới hạn cho từng việc. Ví dụ như thời điểm vừa qua, Hiền bị sa lầy vào Internet, không lo ăn uống, không lo ngủ nghỉ, không lo cho gia đình. Thật tệ quá phải không? Phải tự suy xét thì mới thấy được thật sự mình có quá nhiều điều tồi tệ. Nhưng biết là một chuyện còn làm được không lại là một chuyện khác. Thay đổi một thói quen đã là khó, nói chi đến việc thay đổi cả một nếp sống, suy nghĩ hàng ngày. Cố gắng lên thôi. Rồi sẽ được thôi mà.

7 thg 8, 2010

Bài học từ anh Trung!

   Chiều hôm qua mình đi uống cafê với anh Trung, được nói chuyện với anh mình thấy rất thoải mái. Không phải về vấn đề trai gái, không chơi bời. Đơn giản đó là một cuộc trò chuyện xoay quanh vấn đề Hội Thánh và học lời Chúa. Mình biết anh Trung không phải là một người xuất sắc hay đặc biệt gì so với những người khác. Nhưng khi anh bày tỏ về lời Chúa mình thấy anh bày tỏ bằng cả tấm lòng, như một người anh đang dậy đứa em về lẽ thật đời này. Và bài học tối qua hai anh em noi đến thật hay. Ngày sau rốt, ngày Chúa đến có lẽ không xa lạ với con cái Chúa, nhưng mình còn rất mơ hồ. Giống như Chúa mượn anh để tỉnh thức mình vậy. Ngày Chúa đến đã gần rồi. Liên minh 10nước đã gần như xuất hiện rồi. Nhưng xét lại tới bây giờ mình vẫn chưa đọc hết được lời Chúa, thì làm sao làm cho trọn lời Chúa dạy khuyên. Mình thật tệ quá đi.

6 thg 8, 2010

Một sự nhịn là chín sự lành!

   Tối qua sau khi đi uống cafê với anh Trung về. Mình điện cho Na rất nhiều lần nhưng không gặp anh mà hơn 7 giờ rồi chứ có sớm gì nữa đâu. Dạo này anh đi làm về trễ thiệt. Tới hồi anh qua, đi với mình mà anh cứ nhăn nhó, trách hết chuyện này đến chuyện kia. Mình biết anh cũng chỉ muốn tốt cho mình thôi nhưng mà cách anh bày tỏ thì thiệt là... làm mình tổn thương lắm. Nhưng thật cảm ơn Chúa, sau khi nói chuyện với anh Trung xong, mình cũng nhận biết được thêm nhiều điều. Mình chỉ yên lặng, nhẹ nhàng đối đáp lại Na chứ không nhăn nhó, cãi lẫy như mọi ngày. Và một khoảng thời gian yên lặng lại trôi qua. Na không khó chịu với mình nữa mà nói chuyện rất nhẹ nhàng,từ tố với mình. Mình vừa thấy mừng, vừa tủi tủi. Cảm xúc lúc đó thật khó tả. Mình cũng thể trách anh, anh đi làm mệt, về còn phải đi với mình nữa...Khôn khéo một chút trong cư xử mình có thể đem niềm vui cho cả hai. Thật hay quá.

Trang Của Bạn

WELCOME EVERYBODY

   Chào đón các bạn đến với Blog của Hiền. Mình chỉ là một blogger tập sự nên chắc blog của mình không có nhiều thú vị hay bất ngờ như các bạn mong đợi. Tuy nhiên, mình mong rằng các bạn sẽ dành thời gian để ghé thăm và tham gia blog của mình.

    Bạn đang vui hay buồn? Bạn cần người để tâm sự và chia xẻ?

    Hãy tận dụng trang nhật ký điện tử này cho mọi người biết: "Bạn là ai?"

Sáng 06/08/2010-Vài dòng tâm sự!

 Sáng nay phải đi học tăng giờ để chuẩn bị thi ở lớp nghiệp vụ. Buồn ngủ ơi là buồn ngủ luôn. Hôm qua vì bị mất cái USB bực mình quá mình lại nổi nóng với Na, mình thật chẳng ra gì. Chắc anh thất vọng về mình lắm, mình chẳng làm gì được cho anh mà cứ làm cho anh buồn. Tối qua anh giận hờn, trên suốt quãng đường chở mình về nhà anh không nói gì hết. Mình buồn lắm, trong lòng cứ trách móc anh, anh thật vô tâm. Nhưng về đến nhà, ngồi một mình, suy nghĩ, ưhm, mình chẳng ra làm sao cả. Mình là người có lỗi mà còn bắt anh phải thế này thế khác, thế là lại tự dằn vặt mình nữa rồi. Dù giận, buồn mình lắm nhưng sáng nay Na vẫn qua chở mình đi học. Anh nói anh ngủ "tạm tạm" ngon thôi chứ không ngủ ngon do không đủ giấc (tại mình mới có 7h 15sáng đã làm phiền anh rồi). Đến một ngày nào đó Na đọc được những dòng này thì sao ta, chắc anh sẽ thở dài một cái. Hì.

   Trước đây khi quen anh, mình không nghĩ mình sẽ yêu Na nhiều như vậy. Trước đây anh theo đuổi mình và chiều chuộng mình gần như là mọi chuyện. Bây giờ thì khác rồi, anh vẫn chăm sóc, quan tâm mình nhưng không nhiệt tình. Và không có chuyện chiều theo mình nữa đâu nhé. Chỉ có: "anh muốn, anh không muốn và em phải thôi". Nhiều khi nghĩ cũng thấy nản lắm. Tâm lý chung của con gái thôi, ai mà chẳng muốn được người yêu chiều chuộng. Nhưng nói thì nói vậy thôi, cứ nghĩ tới việc làm anh tổn thương thêm một lần nữa, làm cho anh khóc, hay anh không còn bên mình nữa, trái tim mình muốn vỡ vụn vậy. Chắc đây là yêu. Và mình rất trân trọng tình yêu này, vì sao ư- đơn giản lắm, vì cả hai đến với nhau bằng cả tâm hồn, cả trái tim. Sự ngọt ngào, tận tụy của anh những ngày đầu và ngây cả bây giờ nữa. Đó là quá đủ rồi. Quà cáp hay những lời mật ngọt ư, ai chẳng thể làm, ai chẳng thể nói. Na ơi, em yêu Na thật nhiều. Vẫn chỉ có một lời để nói về việc này thôi:"Cảm tạ Chúa thật nhiều vì Ngài đã ban cho con một thiên thần, một thiên thần dù không hoàn mỹ mọi mặt nhưng có thể giúp con sửa chữa những sai trật trong cuộc sống. Điều tốt đẹp nhất Chúa đã ban cho con rồi!"Photobucket

5 thg 8, 2010

Buồn! Hic!

   Thật buồn khi bài đầu tiên mình post lên blog lại là thông báo tin buồn. Mình thật hậu đậu khi đây là lần thứ 2 mình làm mất USB. Tiền bạc đã không kiếm được rồi mà cứ như thế này hoài thôi. Mình thật đáng trách quá. Mấy bạn nhớ phải cẩn thận chứ đừng như mình nha! Giờ phải ngồi ngậm ngùi một mình đây. Hic
MẤT RỒI ĐI TÌM CŨNG VÔ ÍCH THÔI! HẬU ĐẬU QUÁ ĐI!